Đam mê nghề đã làm tôi quên chuyện của đời mình
Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình lao động nghèo. Nhà có 8 anh chị em nhưng tôi vẫn được bố mẹ cố gắng cho ăn học đầy đủ. Thủa nhỏ, tôi yêu nghề giáo, thích được đứng trên bục giảng để truyền dạy kiến thức cho những cô cậu học trò. Khi học xong lớp 12, tôi thi đỗ vào một trường sư phạm, tôi theo học tại đây như một cách để thảo mãn ước mơ. Hơn một năm sau khi gia đình tôi xảy ra chuyện không vui - Mợ tôi, người mà tôi rất đỗi yêu quý trở bệnh nặng, nỗi đau bệnh tật hằng ngày dày vò khiến cơ thể tàn tạ.
Tôi cảm thấy xót xa, thương cảm vô cùng. Ngày đó, mỗi lần được nghỉ học, tôi đều chạy đến bên mợ để trò chuyện, động viên, chăm sóc. Những ngày tháng ấy, chẳng biết từ khi nào, trong tôi dần lớn lên một ước mơ được chăm sóc nhiều hơn cho những người bệnh và tôi quyết định rẽ ngang sang học nghề Điều dưỡng.

Ngay khi ra trường, tôi được làm việc cho bệnh viện An Bình. Công việc của một điều dưỡng rất vất vả và bận rộn, ít có thời gian nghỉ ngơi, ít có thời gian dành cho gia đình và luôn phải tập trung cao độ. Hơn ba chục năm gắn bó với Bệnh viện An Bình, khi nhìn lại, giật mình thấy mình đã ở tuổi 55, vẫn một mình sớm hôm đi về …
Những lúc đi làm về thấy nhà quạnh vắng, cô đơn và tủi thân lắm. Nhưng giây phút ấy qua nhanh, tôi thầm tự nhủ: “Khi cho đi bằng tất cả tấm lòng, ta sẽ nhận lại được nhiều hơn thế nữa. Những điều cao quý và giá trị nhất trên đời đều không thể nhìn và chạm vào được, chúng chỉ được cảm nhận bằng con tim”. Rất nhiều người hỏi tôi nghề điều dưỡng vất vả nhưng sao tôi lại vững chí theo nghề. Tôi chỉ mỉm cười bởi sự lựa chọn của tôi xuất phát từ niềm đam mê và sự cống hiến. Tôi nghĩ “Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, gian khổ sẽ dành phần ai”.
Rồi cũng có những người hỏi có bao giờ thấy buồn hay nuối tiếc không. Thật ra, có chứ. Những lúc nhìn đồng nghiệp bận rộn chuẩn bị cho con đi học, hay trong ngày Tết sum vầy, tôi cũng thấy lòng mình chùng xuống. Nhưng ngay sau đó, chỉ cần một bệnh nhân mỉm cười nói lời cảm ơn, hay một em nhỏ khỏi bệnh chạy lon ton quanh hành lang bệnh viện, tôi lại thấy đời mình đủ đầy. Tôi coi những người bệnh như người thân, coi nỗi đau của họ như nỗi đau của chính mình, và lấy niềm vui khi họ khỏe mạnh làm phần bù cho những khoảng trống riêng tư.
Có lẽ, tôi đã chọn con đường này ngay từ ngày khoác lên mình chiếc áo blouse đầu tiên. Và đến bây giờ, dù đôi lúc cô đơn, tôi chưa bao giờ hối hận vì đã dành trọn cuộc đời cho nghề điều dưỡng – nghề mà tôi luôn coi là một mối duyên nợ thiêng liêng.
Điều dưỡng là nghề vất vả, gian nan và áp lực nhưng cũng đầy tự hào. Phần thưởng lớn nhất của người điều dưỡng chính là nụ cười hạnh phúc, ánh mắt tin tưởng đầy sự biết ơn của người bệnh khi xuất viện. Mọi niềm vui, nỗi buồn của các đồng nghiệp trong khoa, đã tạo nên một tập thể đoàn kết, sẻ chia, sẵn sàng hỗ trợ nhau trong mọi tình huống. Đó chính là động lực giúp tôi tiếp tục chặng đường còn lại. Vì lòng yêu nghề, vì sứ mệnh chăm sóc người bệnh tôi luôn khắc ghi khẩu hiệu “Sống là cho đi, đâu chỉ nhận riêng mình”.

Nếu có điều gì tôi muốn gửi gắm đến những bạn trẻ đang bước vào nghề, thì đó là: hãy yêu nghề bằng tất cả trái tim, nhưng cũng đừng quên yêu thương và chăm lo cho chính cuộc sống riêng của mình. Nghề điều dưỡng cao quý vì mang đến sự sống và niềm tin cho con người, nhưng mỗi chúng ta cũng cần một mái ấm để nương tựa, để khi trở về sau những ca trực dài, có nơi chờ đợi mình bằng sự yêu thương. Tôi đã chọn hiến dâng trọn đời cho nghề, không hối tiếc, nhưng nếu được ước một điều, tôi mong thế hệ sau sẽ tìm được sự cân bằng – để vừa giữ được đam mê, vừa có một gia đình hạnh phúc song hành.
Tin mới
-
Bà H. đang ngồi chờ khám bệnh thì bất ngờ khó thở dữ dội, ngừng tim, ngừng thở...24/01/2026 20:29
-
Thái Lan kích hoạt hệ thống khẩn cấp đối phó với virus Nipah từ Ấn Độ
Cục Kiểm soát Dịch bệnh (DDC) thuộc Bộ Y tế Công cộng Thái Lan hôm 23/1 ra thông...24/01/2026 20:26 -
2,2 tỷ đồng hỗ trợ người bệnh nghèo tại phiên chợ Tết 0 đồng ở Bệnh viện Việt Đức
Hơn 600 suất quà với tổng trị giá hơn 2,2 tỷ đồng đã được lãnh đạo Bệnh viện...24/01/2026 18:47 -
Phòng khám chuyên đề da liễu đưa y tế chất lượng cao về gần dân
Trong bối cảnh nhu cầu khám chữa bệnh da liễu ngày càng tăng, việc người dân phải di...24/01/2026 18:25 -
Trung Quốc khuyến cáo ngừng sử dụng sữa công thức Picot do nghi ngờ nhiễm độc tố
Tổng cục Hải quan Trung Quốc gần đây đã ra thông báo khuyến cáo người tiêu dùng ngừng...24/01/2026 16:24 -
Vụ cháy căn hộ chung cư Ehomes: Người mẹ hôn mê sâu, 2 con nhỏ chuyển viện
Vụ cháy căn hộ chung cư Ehomes tại TP.HCM khiến ba mẹ con bị ngạt khói, bỏng nặng;...24/01/2026 14:46 -
'Góp' máu cứu người, ấm lòng ngày giáp Tết
Máu là dòng chảy của sự sống nhưng không thể sản xuất được mà thông qua hiến máu...24/01/2026 13:40 -
Tai biến khó lường từ thói quen 'cứ mệt là truyền dịch'
Chỉ vì muốn 'khỏe nhanh', không ít người đã lựa chọn truyền dịch tại nhà mỗi khi cảm...24/01/2026 10:14 -
Bộ Công an gửi thư khen Công an Nghệ An phá cửa cứu 11 người thoát cháy trong đêm
Thượng tướng Lê Văn Tuyến, Thứ trưởng Bộ Công an vừa gửi Thư khen Công an tỉnh Nghệ...24/01/2026 10:07 -
Con gái nhanh trí cứu mẹ bị đột quỵ
Quyết định rất nhanh của con gái đã giúp người mẹ thoát khỏi cửa tử trong cơn đột...23/01/2026 19:32 -
Giành giật sự sống cho bé sơ sinh nặng 500 gram
Sinh non khi mới 24 tuần 6 ngày, nặng vỏn vẹn 500 gram, một bệnh nhi tại Nghệ...23/01/2026 19:27 -
Diễn văn của Tổng Bí thư Tô Lâm tại phiên bế mạc Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam
Sau 5 ngày làm việc khẩn trương, nghiêm túc, khoa học với phương châm "Đoàn kết - Dân...23/01/2026 17:07 -
Tự chế pháo, thiếu niên 15 tuổi bị dập nát bàn tay không thể phục hồi chức năng như ban đầu
Khoa Phẫu thuật Chi trên và Vi phẫu, Viện Chấn thương - Chỉnh hình, Bệnh viện TWQĐ 108...23/01/2026 16:30 -
4 loại cá dễ “ngậm” kim loại nặng cần tránh xa
Mùa đông, nhiều gia đình có xu hướng tăng cường cá trong bữa ăn hàng ngày nhằm bổ...23/01/2026 16:26














