Cô đơn ở người cao tuổi: Khi điều dưỡng trở thành điểm tựa

Cô đơn ở người cao tuổi, ngay cả khi sống cùng gia đình, là rủi ro tâm thần đáng báo động. Điều dưỡng, nhờ sự gần gũi thường xuyên, chính là "tuyến đầu" quan trọng để nhận diện và hỗ trợ kịp thời vấn đề này.

Cô đơn - nỗi đau âm thầm của tuổi già

Ảnh minh hoạ

Cô đơn được các chuyên gia mô tả là một trải nghiệm cảm xúc mang tính chủ quan, nảy sinh khi một người nhận thấy khoảng cách giữa các mối quan hệ xã hội mà họ đang có và những mối quan hệ mà họ mong muốn. Khác với sự cô lập xã hội - vốn có thể đo lường khách quan qua số lượng mối quan hệ, cô đơn là cảm giác bên trong, có thể xảy đến với bất kỳ ai, dù họ đang sống một mình hay giữa một gia đình đông đúc.

Các thống kê cho thấy đây là vấn đề phổ biến hơn nhiều người nghĩ. Theo ghi nhận tại nhiều quốc gia, khoảng một phần ba người cao tuổi từng trải qua cảm giác cô đơn, trong đó một tỷ lệ nhỏ rơi vào tình trạng cô đơn kéo dài, thường xuyên. Một số nghiên cứu tại Hoa Kỳ ghi nhận tỷ lệ này dao động rộng, từ khoảng một phần sáu đến hơn một nửa số người cao tuổi được khảo sát, đặc biệt cao ở nhóm có bệnh lý tim mạch, trầm cảm, lo âu hoặc sa sút trí tuệ. Đại dịch COVID-19 được xem là yếu tố khiến tình trạng này trở nên trầm trọng hơn trên quy mô toàn cầu.

Giới chuyên môn phân chia cô đơn thành nhiều dạng khác nhau, cô đơn về cảm xúc, cô đơn xã hội và cô đơn mang tính hiện sinh, mỗi loại tác động theo cách riêng tùy vào hoàn cảnh sống, văn hóa và những biến cố mà mỗi người từng trải qua, như mất người thân hay phải chuyển chỗ ở.

Một câu chuyện thực tế tại bệnh viện

Điều dưỡng Phạm Như Ngọc, Bệnh viện ĐKKV Bắc Quảng Bình, tỉnh Quảng Bình

Tại Viện Sức khỏe Tâm thần, Bệnh viện Bạch Mai, các bác sĩ từng tiếp nhận một trường hợp minh chứng rõ nét cho việc cô đơn có thể tiến triển thành rối loạn tâm thần nghiêm trọng. Bệnh nhân là một phụ nữ 66 tuổi ở Bắc Giang. Suốt nhiều năm, bà là người trực tiếp chăm sóc chồng sau khi ông bị đột quỵ và liệt nửa người. Khi chồng qua đời, bà ở lại sống một mình tại quê, còn các con đều lập nghiệp ở Hà Nội và không thể thường xuyên bên cạnh.

Từ sau biến cố đó, bà rơi vào trạng thái mất ngủ kéo dài, có những đêm hầu như không chợp mắt, kèm theo đau đầu thường xuyên. Bà dần thu mình, không muốn gặp ai, ăn uống sút kém khiến cân nặng giảm nhanh chỉ trong vài tháng. Đáng lo ngại hơn, bà bắt đầu tin rằng mình là gánh nặng cho con cái và nhiều lần nghĩ đến việc tự kết liễu đời mình. Gia đình đã đưa bà đi khám và các bác sĩ chẩn đoán bà mắc một giai đoạn trầm cảm nặng kèm triệu chứng loạn thần. Sau khoảng hai tuần điều trị tích cực, các ý nghĩ tiêu cực dần biến mất và bà được xuất viện để tiếp tục theo dõi ngoại trú.

Vì sao cô đơn lại nguy hiểm đến vậy?

Theo giả thuyết được giới nghiên cứu đưa ra từ năm 2010, cảm giác cô đơn khiến con người trở nên cảnh giác quá mức với các mối đe dọa xã hội, từ đó tạo ra những sai lệch trong nhận thức và kéo theo các thay đổi sinh lý như rối loạn giấc ngủ hay tăng tiết hormone căng thẳng. Về lâu dài, những thay đổi này có liên hệ chặt chẽ với trầm cảm, suy giảm nhận thức và tăng gấp đôi nguy cơ mắc bệnh Alzheimer ở người có mức độ cô đơn cao. Cô đơn cũng được ghi nhận làm tăng nguy cơ lạm dụng rượu, thuốc lá, các vấn đề tim mạch và thậm chí làm tăng đáng kể nguy cơ tử vong sớm, trong khi những người duy trì được mối quan hệ xã hội bền chặt lại có khả năng sống lâu hơn rõ rệt.

Người điều dưỡng - tuyến đầu phát hiện và đồng hành

Điều dưỡng Dương Thị Hường, Trường Cao Đẳng Y tế Ninh Bình

Trong số các nhân viên y tế, người điều dưỡng thường là người có thời gian tiếp xúc dài nhất và lặp lại nhiều lần nhất với người bệnh cao tuổi, từ những lượt thăm khám tại nhà, chăm sóc nội trú đến các buổi tái khám ngoại trú. Chính vị trí đặc biệt này cho phép điều dưỡng quan sát được những thay đổi nhỏ mà người ngoài khó nhận ra: một bệnh nhân bỗng ăn ít hơn, ngủ kém hơn, ít trò chuyện hơn so với những lần gặp trước, hoặc không còn chú ý chăm sóc bản thân như trước.

Điều dưỡng Vũ Thị Trang, Khoa Khám bệnh - BVĐK huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An

Việc lồng ghép câu hỏi về đời sống xã hội vào quy trình thăm khám thường quy, gười bệnh có sống một mình không, có thường ra ngoài giao tiếp không, có hài lòng với các mối quan hệ hiện tại không, giúp điều dưỡng phát hiện sớm những dấu hiệu cô đơn trước khi nó tiến triển thành trầm cảm. Khi nhận thấy các biểu hiện cảnh báo như buồn bã kéo dài, mất ngủ, sụt cân hay những lời nói về cảm giác vô dụng, điều dưỡng có vai trò quan trọng trong việc kết nối bệnh nhân với bác sĩ tâm thần và các thành viên khác trong nhóm chăm sóc đa ngành để can thiệp kịp thời.

Bên cạnh việc sàng lọc, điều dưỡng còn là người trực tiếp hướng dẫn gia đình cách đồng hành cùng người cao tuổi: duy trì những cuộc gọi đều đặn, cùng ăn bữa cơm gia đình, hỏi ý kiến người già trong các quyết định chung hoặc giao cho họ những việc nhà phù hợp để họ cảm thấy mình vẫn có giá trị. Điều dưỡng cũng có thể khuyến khích người bệnh duy trì các hoạt động yêu thích như đọc sách, chăm cây, nghe nhạc, tập thể dục nhẹ nhàng, hoặc tham gia các nhóm dưỡng sinh, câu lạc bộ người cao tuổi tại địa phương.

Một vai trò ngày càng quan trọng khác là hỗ trợ người cao tuổi hòa nhập với công nghệ, hướng dẫn họ cách gọi video, xem hình ảnh con cháu qua điện thoại, qua đó duy trì kết nối xã hội dù khoảng cách địa lý xa xôi. Sau khi bệnh nhân xuất viện, việc điều dưỡng tiếp tục theo dõi qua các lần tái khám hoặc thăm hỏi tại nhà cũng giúp đảm bảo người cao tuổi không quay trở lại trạng thái cô lập như trước.

Cô đơn ở người cao tuổi là vấn đề không thể giải quyết bằng một biện pháp đơn lẻ, mà cần sự phối hợp giữa gia đình, cộng đồng và hệ thống y tế. Trong mô hình đó, người điều dưỡng giữ vị trí trung tâm, không chỉ là người chăm sóc thể chất mà còn là người lắng nghe, quan sát và kết nối, góp phần giúp người cao tuổi sống khỏe mạnh và đầy đủ ý nghĩa hơn ở giai đoạn cuối đời.

 
 
 
 

Tin liên quan

Tin mới