Khi "Cảm xúc người bệnh" trở thành thước đo của y tế hiện đại

Nằm trong khuôn khổ Hội thảo "Cập nhật dinh dưỡng lâm sàng và Nâng cao năng lực chăm sóc cảm xúc người bệnh" diễn ra ngày 06/06/2026 tại Hà Nội, phiên thảo luận chuyên đề buổi chiều đã mở ra một góc nhìn thẳng thắn, sâu sắc và đầy tính gợi mở về một "khoảng trống" bấy lâu nay của ngành điều dưỡng: Quản lý cảm xúc người bệnh.
Hội thảo "Cập nhật dinh dưỡng lâm sàng và Nâng cao năng lực chăm sóc cảm xúc người bệnh" mở ra không gian thảo luận chuyên sâu về tư duy quản lý y tế mới.(Ảnh:Theo Hiệp hội Điều dưỡng Việt Nam)
Hội thảo "Cập nhật dinh dưỡng lâm sàng và Nâng cao năng lực chăm sóc cảm xúc người bệnh" mở ra không gian thảo luận chuyên sâu về tư duy quản lý y tế mới.(Ảnh:Theo Hiệp hội Điều dưỡng Việt Nam)Nhãn

Nếu như phiên buổi sáng xoay quanh những cập nhật mang tính kỹ thuật về dinh dưỡng lâm sàng, thì toàn bộ thời gian của phiên chiều lại được dành trọn để mổ xẻ một bài toán trừu tượng và quan trọng trong ngành điều dưỡng hiện nay: Chăm sóc cảm xúc người bệnh.

Dưới sự chủ trì của ThS. Phạm Đức Mục - Chủ tịch Hiệp hội Điều dưỡng Việt Nam, phiên thảo luận đã không còn giới hạn ở những báo cáo lý thuyết, mà biến thành một diễn đàn thực chiến với các câu hỏi được đặt ra cho hệ thống quản lý các bệnh viện hiện nay.

Bước chuyển từ "Chữa bệnh" sang "Chăm sóc trải nghiệm"

Mở đầu phiên chiều, ThS. Phạm Đức Mục thẳng thắn nhìn nhận, công tác điều dưỡng tại Việt Nam từ trước đến nay vốn dĩ rất mạnh về chuyên môn kỹ thuật và tuân thủ quy trình hành chính. Tuy nhiên, một "khoảng trống" lớn đang tồn tại khi chúng ta vô tình xem nhẹ trải nghiệm cảm xúc của người bệnh – thứ vốn dĩ nhạy cảm và dễ tổn thương nhất khi họ bước chân vào không gian bệnh viện.

"Chúng ta thường nghĩ điều trị tốt là đủ. Nhưng trong kỷ nguyên y tế hiện đại, khi các bệnh viện phải tự chủ tài chính, nguồn bệnh nhân chính là nguồn sống. Nhiều quyết định chi tiêu, lựa chọn hay gắn bó với một cơ sở y tế thực chất lại phát sinh từ cảm xúc chứ không chỉ là những con số chuyên môn" - ThS. Phạm Đức Mục nhấn mạnh.

Dưới góc nhìn của một nhà quản lý giàu kinh nghiệm, ông phân tích sâu về 7 đặc điểm cảm xúc của người bệnh; trong đó đặc biệt lưu ý đến tính cá thể hóa cao, sự nhạy cảm với hành vi giao tiếp của nhân viên y tế và đặc biệt là khả năng lan truyền cộng đồng cực kỳ nhanh chóng. Một trải nghiệm tồi tệ của bệnh nhân tại khoa cấp cứu có thể ngay lập tức biến thành một cuộc khủng hoảng truyền thông trên mạng xã hội, thổi bay uy tín mà một bệnh viện phải mất hàng thập kỷ để gây dựng.

ThS. Phạm Đức Mục - Chủ tịch Hiệp hội Điều dưỡng Việt Nam chủ trì và phân tích sâu sắc về chuyên đề quản lý cảm xúc người bệnh.(Ảnh:Theo Hiệp hội Điều dưỡng Việt Nam)
ThS. Phạm Đức Mục - Chủ tịch Hiệp hội Điều dưỡng Việt Nam chủ trì và phân tích sâu sắc về chuyên đề quản lý cảm xúc người bệnh.(Ảnh:Theo Hiệp hội Điều dưỡng Việt Nam)Nhãn

Lý thuyết Peak-End và mô hình 4 bước "Xoa dịu" thực chiến

Điểm nhấn thu hút sự tranh luận sôi nổi nhất của các đại biểu trong buổi chiều là việc ứng dụng Lý thuyết Peak-End (Đỉnh - Cuối) của nhà tâm lý học người Mỹ gốc Israel Daniel Kahneman vào quy trình điều dưỡng. Theo lý thuyết này, trí nhớ của con người về một trải nghiệm không phải là tổng trung bình của toàn bộ quá trình, mà bị chi phối mạnh mẽ bởi hai thời điểm: lúc trải nghiệm đạt đỉnh điểm (tốt nhất hoặc tệ nhất) và lúc trải nghiệm kết thúc.

Áp dụng vào y tế, "điểm đỉnh" thường là lúc người bệnh đau đớn nhất, lo lắng nhất khi chờ kết quả xét nghiệm; và "điểm cuối" chính là lúc họ làm thủ tục ra viện.

Từ đây, Mô hình Quản lý cảm xúc người bệnh với lộ trình 4 bước cốt lõi đã được đưa ra thảo luận kỹ lưỡng:

Kết nối cảm xúc: Chủ động tiếp cận, xóa bỏ rào cản tâm lý ban đầu.

Xác nhận cảm xúc: Lắng nghe và đồng cảm với nỗi sợ hãi hoặc bức xúc của người bệnh thay vì gạt đi.

Hỗ trợ và can thiệp: Đưa ra giải pháp giải tỏa cả về y tế lẫn tâm lý.

Củng cố cảm xúc: Tạo ấn tượng tích cực ở giai đoạn cuối của hành trình điều trị.

Nhiều đại biểu đến từ các bệnh viện lớn thừa nhận, lâu nay điều dưỡng viên vẫn giao tiếp với bệnh nhân như một bước thủ tục bắt buộc mang tính hành chính, "máy móc", chứ chưa thực sự biến nó thành hành vi can thiệp tâm lý có chủ đích.

Áp lực On-job và kỳ vọng từ dòng máu thí điểm

Để mô hình không nằm lại trên những trang slide, phiên thảo luận chiều đã đi sâu vào phản biện kế hoạch triển khai thí điểm tại Bệnh viện Đại học Y Hà Nội. Thay vì các lớp tập huấn lý thuyết giáo điều, chương trình lựa chọn phương pháp Đào tạo On-job (thực chiến tại khoa phòng) với thời lượng 24 giờ thông qua việc đóng vai (role-play) xử lý các tình huống xung đột thực tế. Việc thí điểm trước mắt tại 4 đơn vị là Khoa Thận nhân tạo, Khoa Ngoại, Khoa Khám bệnh cấp cứu và Đơn vị Tim mạch chính là phép thử liều cao để Hiệp hội Điều dưỡng Việt Nam đánh giá toàn diện, trước khi tối ưu hóa mô hình và nhân rộng ra toàn quốc.

Qua đó, chăm sóc cảm xúc người bệnh không còn là một khẩu hiệu nhân văn mang tính lý thuyết. Sau phiên thảo luận, có thể thấy đây đã trở thành một chiến lược quản trị y tế sắc bén, một lối đi bắt buộc để nâng tầm giá trị và vị thế của ngành điều dưỡng Việt Nam trong bối cảnh mới.

 

Khánh Ly (Ghi nhận từ Hội thảo)


Tin mới