Hạnh phúc giản đơn của những điều dưỡng nhi khoa

Phía sau những ca bệnh nặng không chỉ là nỗ lực của bác sĩ mà còn có sự hy sinh thầm lặng của đội ngũ điều dưỡng luôn đồng hành cùng bệnh nhi và gia đình.

Những nhọc nhằn "không tên"

Dù không trực tiếp cầm dao mổ, nhưng các điều dưỡng vẫn là những “người hùng thầm lặng” ngày đêm giành giật sự sống cho bệnh nhân.

Là điều dưỡng sơ sinh đã 20 năm, chị Nguyễn Thị Thanh, điều dưỡng Khoa Sơ sinh, Bệnh viện Nhi Hà Nội - thấu hiểu hơn ai hết cái khó của nghề. Khi bệnh nhi chưa biết nói, mọi nỗi đau chỉ gửi gắm qua tiếng khóc, đòi hỏi người điều dưỡng phải có một trái tim nhạy cảm và sự tỉnh táo tuyệt đối để chăm sóc các em.

“Mỗi ngày, chúng tôi luôn nhắc mình phải tỉnh táo, tỉ mỉ để phát hiện sớm nhất những dấu hiệu bất thường. Với trẻ sơ sinh, đôi khi chỉ chậm vài phút là đã ảnh hưởng đến tính mạng của các con”, chị Thanh tâm sự.

Điều dưỡng Nguyễn Thị Thanh chăm sóc các bệnh nhi tại Khoa Sơ sinh, Bệnh viện Nhi Hà Nội. Ảnh: Việt Anh

Chăm sóc các em bé sơ sinh đòi hỏi sự cẩn thận, tập trung cao độ của những điều dưỡng. Ảnh: Việt Anh

Áp lực không chỉ đến từ chuyên môn mà còn từ cường độ làm việc. Ngoài lịch làm việc hàng ngày, một tháng chị Thanh có 8 buổi trực 24 giờ, thời gian ở bên bệnh nhi đôi khi còn nhiều hơn ở bên các con. Chị Thanh bùi ngùi: “Có những bé chỉ nặng vỏn vẹn 700 gram, vào viện khi tính mạng như ngàn cân treo sợi tóc. Chúng tôi chăm sóc các con bằng tình yêu vô bờ bến, bởi nếu không yêu trẻ, khó ai có thể trụ vững ở nơi này".

Cũng là điều dưỡng nhiều năm kinh nghiệm, anh Trương Văn Quý, điều dưỡng Khoa Hồi sức tích cực - Chống độc, Bệnh viện Nhi Hà Nội cho biết - công việc hằng ngày của anh cùng các điều dưỡng trong khoa là theo dõi tình trạng bệnh nhi, đánh giá chỉ số sinh tồn, chăm sóc các bệnh nhân nặng phải thở máy, thở oxy. Ngoài ra, điều dưỡng còn thực hiện nhiều công việc khác như vệ sinh cá nhân, thay băng, cho bệnh nhi ăn theo giờ, thay đổi tư thế phòng loét và tiêm truyền thuốc theo đúng chỉ định.

Tại khoa Hồi sức tích cực, máy móc luôn bao quanh những ca bệnh nặng, đòi hỏi điều dưỡng phải căng mình theo dõi sát sao và sẵn sàng xử lý các tình huống khẩn cấp.

“Các em đa số đều là bệnh nhi nặng, cần nhiều sự chăm sóc và quan tâm. Khi chăm sóc các em, chúng tôi luôn coi các em như con của mình”, anh Quý nói.

Dù luôn nỗ lực hết mình, vẫn có những ca bệnh không đạt kết quả như mong muốn. Những ca phẫu thuật kéo dài xuyên đêm nhưng tình trạng bệnh nhi không tiến triển tốt luôn là áp lực lớn đối với người điều dưỡng.

Điều dưỡng Trương Văn Quý, Khoa Hồi sức tích cực - Chống độc, Bệnh viện Nhi Hà Nội theo dõi tình trạng bệnh nhi, phối hợp sát sao cùng các bác sĩ. Ảnh: Việt Anh

Hạnh phúc giản đơn của người điều dưỡng

Dù áp lực bủa vây, nhưng hạnh phúc của người điều dưỡng đôi khi rất giản đơn. Với chị Thanh, đó là khi nhìn thấy những em bé sơ sinh non yếu dần tốt lên, vượt qua cơn nguy kịch. Còn với anh Quý, hạnh phúc là ngày bệnh nhi được cai máy thở, rút ống nội khí quản để trở về trong vòng tay ấm áp của gia đình.

Nói về đặc thù của nghề, Thạc sĩ Nguyễn Thanh Bình, Phụ trách công tác điều dưỡng, Bệnh viện Nhi Hà Nội cho biết - điều dưỡng nhi khoa đòi hỏi sự tỉ mỉ gấp nhiều lần. Họ vừa phải đảm bảo tính chính xác, an toàn trong chuyên môn, vừa phải kiêm luôn vai trò "người dỗ dành" để trấn an cả bệnh nhi lẫn cha mẹ các em.

Hiện nay, khoảng 60-70% đội ngũ điều dưỡng tại bệnh viện là những người trẻ. Để đáp ứng kỳ vọng của người bệnh, bệnh viện liên tục tổ chức các chương trình đào tạo chuyên sâu về hồi sức, cấp cứu sơ sinh, đồng thời rèn luyện kỹ năng giao tiếp, ứng xử.

Thạc sĩ Nguyễn Thanh Bình, Phụ trách công tác điều dưỡng, Bệnh viện Nhi Hà Nội. Ảnh: Việt Anh

Thạc sĩ Bình nhấn mạnh: “Đa số nhân viên y tế ở đây đều đang trong độ tuổi nuôi con nhỏ, chính sự đồng cảm đó giúp họ yêu thêm người bệnh, có thêm nhiệt huyết để cống hiến. Sự quan tâm từ Ban Giám đốc về cả đời sống vật chất lẫn tinh thần, cùng tinh thần đoàn kết tập thể chính là sợi dây gắn kết các điều dưỡng ở lại với nghề”.

 

Theo Báo Lao Độngđi


Tin mới