ĐIỀU DƯỠNG TÂM ANH CHẠM VÀO NỖI ĐAU BẰNG SỰ TỬ TẾ

Ở Bệnh viện Đa khoa Tâm Anh TP.HCM, bên cạnh đội ngũ bác sĩ luôn sát sao trong điều trị, điều dưỡng viên là người đồng hành liên tục cùng bệnh nhân trong suốt quá trình chăm sóc. Họ có mặt từ lúc người bệnh nhập viện, theo dõi từng cơn đau, từng nhịp thở, hỗ trợ người bệnh trong cả những thời điểm khó khăn nhất.

Chạy đua cùng nhịp tim

Nếu có một nơi mà ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ tính bằng phút, thì đó chính là khoa Cấp cứu. Tại đây, thời gian không được đo bằng kim đồng hồ mà được tính bằng từng nhịp thở, nhịp tim của người bệnh.

Với Điều dưỡng phó Nguyễn Thị Thanh Thúy, khoa Cấp cứu, Bệnh viện Đa khoa Tâm Anh TP.HCM, người đã dành hơn 15 năm gắn bó với nghề, sự tận tụy luôn thường trực ngay trên gương mặt.

“Nhiều người nói cứ nhìn quầng thâm mắt là biết ngay người của khoa Cấp cứu. Những ca trực 24/24 nối dài từ ngày sang đêm khiến chúng tôi chẳng mấy khi có một giấc ngủ tròn. Nhưng mọi nỗ lực đều xứng đáng vì sự an toàn của người bệnh là ưu tiên cao nhất”, chị Thúy cười.

Những đêm không ngủ đã trở thành “lẽ thường tình” đối với Điều dưỡng phó Nguyễn Thị Thanh Thúy

Những đêm không ngủ đã trở thành “lẽ thường tình” đối với Điều dưỡng phó Nguyễn Thị Thanh Thúy

Khi tiếng báo động Code Blue vang lên, đó là lúc đội phản ứng nhanh được kích hoạt. Không kịp chờ thang máy, chị Thúy cùng đồng đội xách túi cấp cứu, băng qua từng dãy hành lang, leo bộ lên những tầng lầu cao vút để có mặt bên giường bệnh nội trú chỉ trong vòng 3 – 5 phút.

Có những lúc, “đường đua” còn vươn ra tận hiện trường của những ca cấp cứu 115, từ vỉa hè, thang máy đến những góc khuất chật hẹp nhất của thành phố. Chỉ cần ở đâu có tín hiệu cầu cứu, những đôi chân ấy sẽ lập tức lên đường.

“Nhanh chóng, khẩn trương, chính xác” là phương châm của đội ngũ khoa Cấp cứu

“Nhanh chóng, khẩn trương, chính xác” là phương châm của đội ngũ khoa Cấp cứu

“Cấp cứu phải khẩn trương nhưng không được phép sai sót. Mỗi phút trôi qua là một phần não hay tim của bệnh nhân bị tổn thương nặng hơn. Đội ngũ y tế phải thật nhanh để giành lại sự sống, nhưng phải chính xác để giữ lại vẹn nguyên cuộc đời cho họ”, chị Thúy tâm sự.

Những đôi mắt phải nhìn ra sai sót trước khi tai biến xảy ra

“Chúng tôi giống như những chiếc bóng phía sau cánh cửa chì. Nhưng cả đội ngũ luôn tâm niệm rằng mỗi vị trí trong bệnh viện đều là một mắt xích quan trọng để đảm bảo an toàn cho người bệnh, vì vậy không được phép lơ là dù chỉ một giây”, Điều dưỡng trưởng Nguyễn Thị Đan Trang, Trung tâm Chẩn đoán hình ảnh & Điện quang can thiệp, Bệnh viện Đa khoa Tâm Anh TP.HCM nói về công việc của mình.

Khác với những giọt dịch truyền chậm rãi ở khu nội trú, thuốc cản quang trong phòng chụp MRI hay CT được máy bơm tự động đẩy vào cơ thể với vận tốc cao lên đến 7ml/giây. Dưới áp lực lớn đó, một đường truyền không chuẩn xác sẽ ngay lập tức trở thành “ngòi nổ” gây bể ven, thoát mạch, khiến người bệnh phải chịu đau đớn và làm hỏng toàn bộ kết quả chẩn đoán. Điều này đòi hỏi người điều dưỡng phải dày dạn kinh nghiệm với đôi mắt thực sự tinh tường. Họ phải dò tìm, nhận diện từng sợi ven giữa muôn hình vạn trạng cơ địa, chọn ra nơi chắc chắn và ít di động nhất để đặt kim.

Gặp những ca khó, khi mạch máu ẩn sâu hay mỏng manh do điều trị dài ngày, chị Trang cùng cộng sự tuyệt đối không chọn cách “thử vận may”. Chị sẵn sàng dành thêm thời gian để dò tìm ven lại từ đầu, hoặc cậy nhờ siêu âm dẫn đường để soi thấu từng tầng mạch, nhằm đảm bảo có một đường truyền tiêm thuốc cản quang an toàn và phù hợp với kỹ thuật chụp.

Chị Trang luôn nhắc nhở đồng đội của mình một nguyên tắc thép: “Cẩn thận không bao giờ là thừa”. Với chị, thà chậm lại để tìm một vị trí phù hợp nhất thay vì để một phút lơ là làm ảnh hưởng đến an toàn người bệnh.

Cẩn thận và tỉ mỉ là kim chỉ nam của Điều dưỡng trưởng Nguyễn Thị Đan Trang

Cẩn thận và tỉ mỉ là kim chỉ nam của Điều dưỡng trưởng Nguyễn Thị Đan Trang

Điều dưỡng viên phải sát sao trong từng vị trí đặt kim, bởi một sai sót nhỏ cũng có thể làm mờ đi những chi tiết trên khung hình chẩn đoán

Điều dưỡng viên phải sát sao trong từng vị trí đặt kim, bởi một sai sót nhỏ cũng có thể làm mờ đi những chi tiết trên khung hình chẩn đoán

Không chỉ nhìn ven, những đôi mắt ấy còn phải “quét” qua hàng loạt hồ sơ để sàng lọc nguy cơ tiềm ẩn. Từ một chỉ số đông máu bất thường đến mức huyết áp tăng vọt vì khách hàng quá hồi hộp, tất cả đều phải được nhận diện và thông báo kịp thời cho bác sĩ điều trị nhằm xử trí trước khi bắt đầu kỹ thuật.

“Đôi mắt của người điều dưỡng phải đủ nhạy để phát hiện sự hoảng loạn của bệnh nhân, đủ sâu để trao đi một cái nhìn trấn an, và đủ tỉnh táo để không bỏ sót bất kỳ một dấu hiệu bất thường nào”, chị Trang chia sẻ.

Bằng nhãn quan tinh tường, đội ngũ điều dưỡng góp phần kiểm soát rủi ro từ những chi tiết nhỏ nhất, giữ cho dòng chảy y tế luôn thông suốt

Bằng nhãn quan tinh tường, đội ngũ điều dưỡng góp phần kiểm soát rủi ro từ những chi tiết nhỏ nhất, giữ cho dòng chảy y tế luôn thông suốt

Có những lúc điều dưỡng chỉ làm một việc: ngồi cạnh bệnh nhân

Điều dưỡng viên Trần Thị Giàu, khoa Nội Tổng hợp, Bệnh viện Đa khoa Tâm Anh TP.HCM vẫn nhớ như in những ca trực tại phòng bệnh của một cụ ông mắc COPD (bệnh phổi tắc nghẽn mạn tính). Giữa không gian chỉ còn tiếng máy monitor đều đặn, nỗi sợ hãi lớn nhất của người bệnh đôi khi không phải kim tiêm mà là những cơn khó thở đột ngột.

Chị Giàu kể về những đêm cụ ông hoảng loạn, bàn tay gầy guộc níu chặt lấy tay áo chị vì cảm giác không khí như đang cạn kiệt. Những lúc ấy, chị không chỉ kiểm tra chỉ số oxy hay chăm chú vào màn hình lạnh lẽo. Chị ngồi xuống ngang tầm mắt ông, nắm lấy bàn tay đang run rẩy và bắt đầu những câu nói lặp đi lặp lại: “Bác cứ nhìn con, hít vào từ từ, con ở đây rồi!”.

Chị Giàu hiểu rằng sự tận tâm của điều dưỡng viên là liều thuốc tinh thần giúp người bệnh vững tin trên hành trình hồi phục

Chị Giàu hiểu rằng sự tận tâm của điều dưỡng viên là liều thuốc tinh thần giúp người bệnh vững tin trên hành trình hồi phục

Mỗi ngày, chị sẽ dành thời gian hướng dẫn người bệnh dùng thuốc, đồng thời giải thích cách ăn uống, sinh hoạt sao cho đúng khi trở về nhà. Với những bệnh nhân nằm bất động, chị sẽ đều đặn xoay trở, hỗ trợ họ nghiêng người qua lại để từng thớ cơ không bị mỏi mệt, da không lở loét vì nằm lâu.

Với chị Giàu, chăm sóc không chỉ là tiêm thuốc hay thực hiện kỹ thuật, mà là trấn an những trái tim đang yếu mềm. Chị chọn cách trò chuyện về gia đình, về những thói quen cũ của người bệnh để xoa dịu nỗi lo lắng chưa kịp gọi thành tên.

Sự kết nối nhịp nhàng và tận tâm của đội ngũ điều dưỡng là mắt xích không thể thiếu trong cả hành trình điều trị

Sự kết nối nhịp nhàng và tận tâm của đội ngũ điều dưỡng là mắt xích không thể thiếu trong cả hành trình điều trị

Tại Tâm Anh, có hàng trăm “chị Giàu”, “chị Thúy” và “chị Trang” như thế. Khi cái tên riêng của người điều dưỡng được bệnh nhân khắc ghi trong tâm trí mà không cần nhìn bảng tên, đó là lúc sự thấu cảm đã chạm đến trái tim, biến mối quan hệ y tế trở thành sự gắn bó chân thành nhất.

 

Theo ệnh viện Đa khoa Tâm Anh


Tin mới