"Tôi không phải người hùng, đó chỉ là phản xạ của một người điều dưỡng..."

Sau hành động kịp thời cứu sống một người gặp nạn tại quán cà phê, Điều dưỡng trưởng Nguyễn Thị Mai Hương (Khoa Bệnh nhiệt đới, Bệnh viện Đa khoa Đống Đa) nhận được nhiều lời khen ngợi từ cộng đồng và được Sở Y tế Hà Nội biểu dương. Tuy nhiên, với chị, đó không phải là hành động phi thường, mà là phản xạ được hun đúc từ nhiều năm gắn bó với nghề điều dưỡng. Trong cuộc trò chuyện với Tạp chí Điều dưỡng Việt Nam, chị chia sẻ về khoảnh khắc cứu người, tình yêu nghề và những điều muốn gửi gắm tới thế hệ điều dưỡng trẻ.
Điều dưỡng trưởng Nguyễn Thị Mai Hương trong buổi trao đổi với phóng viên Tạp chí Điều dưỡng Việt Nam. (Ảnh: NVCC)

PV: Điều gì đã thôi thúc chị lao vào cứu người ngay khi nghe tiếng kêu cứu?

Điều dưỡng trưởng Nguyễn Thị Mai Hương: Hôm đó là ngày nghỉ nên tôi cùng gia đình đi uống cà phê ở một quán gần nhà. Đang ngồi phía ngoài thì nghe một tiếng hét rất lớn từ bên trong. Phản xạ đầu tiên của tôi là đứng dậy chạy vào xem chuyện gì xảy ra và mình có thể giúp được gì.

khi vào trong, tôi thấy nam thanh niên đang co giật, sau cơn co giật rơi vào trạng thái mất ý thức, môi tím tái, bắt mạch cảnh không thấy, tôi nhận thấy người bệnh ngừng tuần hoàn. Không kịp suy nghĩ tôi tiến hành ép tim ngoài lồng ngực. Và rất may mắn vì mọi hành động đều suôn sẻ.Trong cấp cứu, từng phút, từng giây đều vô cùng quý giá. Mình càng can thiệp sớm thì cơ hội sống của người bệnh càng cao.

PV: Sau gần một tháng nhìn lại, điều gì khiến chị nhớ nhất về khoảnh khắc hôm ấy?

Điều dưỡng trưởng Nguyễn Thị Mai Hương: Có lẽ tôi nhớ nhất là tiếng hét thất thanh từ phía trong quán.

Đó là một phản xạ rất tự nhiên. Khi nghe tiếng kêu cứu, tôi chỉ nghĩ phải chạy vào xem có chuyện gì và mình có thể giúp được gì. Tôi không kịp suy nghĩ nhiều.

“Trong cấp cứu, từng giây đều là cơ hội để giữ lại sự sống …”

Hình ảnh Điều dưỡng Mai Hương chăm sóc người bệnh tại Bệnh viện. (Ảnh: NVCC)

PV: Theo chị, điều gì đã tạo nên phản xạ hành động nhanh như vậy?

Điều dưỡng trưởng Nguyễn Thị Mai Hương: Đó là phản xạ được hình thành từ công việc hằng ngày.

Trong bệnh viện, chỉ cần nghe tiếng gọi của đồng nghiệp hay người bệnh là tất cả đều phải chạy ra ngay. Làm nghề nhiều năm, những tình huống như vậy dần trở thành phản xạ tự nhiên.

Chính quá trình học tập, rèn luyện và làm việc liên tục đã giúp người điều dưỡng có thể đưa ra quyết định rất nhanh trong những tình huống khẩn cấp.

“Điều dưỡng không đứng phía sau bác sĩ, mà đồng hành cùng bác sĩ để chăm sóc người bệnh từ đầu đến khi ra viện….”

Điều dưỡng luôn đồng hành cùng người bệnh trong suốt quá trình điều trị. (Ảnh: NVCC)

PV: Nhiều người vẫn cho rằng điều dưỡng là người đứng phía sau bác sĩ. Quan điểm của chị như thế nào?

Điều dưỡng trưởng Nguyễn Thị Mai Hương: Tôi không nghĩ điều dưỡng đứng phía sau bác sĩ.

Theo tôi, điều dưỡng là người đồng hành cùng người bệnh từ lúc nhập viện đến khi ra viện. Chúng tôi dành rất nhiều thời gian để chăm sóc, theo dõi, lắng nghe người bệnh, thậm chí thời gian tiếp xúc còn nhiều hơn bác sĩ.

Điều dưỡng và bác sĩ luôn phối hợp với nhau để mang lại hiệu quả điều trị tốt nhất cho người bệnh.

PV: Điều gì giúp chị luôn giữ được ngọn lửa nghề sau nhiều năm công tác?

Điều dưỡng trưởng Nguyễn Thị Mai Hương: Niềm vui lớn nhất của người làm nghề y là được chứng kiến người bệnh khỏe mạnh trở về với gia đình.

Có những người sau khi ra viện vẫn quay lại thăm, chỉ để nói một lời cảm ơn hay gửi một lá thư động viên. Với tôi, đó là phần thưởng rất lớn và cũng là động lực để tiếp tục gắn bó với nghề.

PV: Có khi nào chị từng nghĩ mình đã chọn sai nghề?

Điều dưỡng trưởng Nguyễn Thị Mai Hương: Chưa bao giờ.

Tôi luôn coi người bệnh là trung tâm và chăm sóc họ như người thân của mình. Khi mình tận tâm thì người bệnh cũng cảm nhận được điều đó.

Càng làm nghề, tôi càng thấy mình đã lựa chọn đúng.

"Tôi không phải người hùng, đó chỉ là phản xạ của một người điều dưỡng" 

Hình ảnh Điều dưỡng Mai Hương hưởng ứng ngày lễ tại Bệnh viện Đa khoa Đống Đa (Ảnh: NVCC)

PV: Sau sự việc vừa qua, nhiều người gọi chị là "người hùng". Chị nghĩ sao về cách gọi đó?

Điều dưỡng trưởng Nguyễn Thị Mai Hương: Tôi không nghĩ mình là người hùng.

Đó chỉ là phản xạ và trách nhiệm của một người làm trong ngành y.

Tôi tin rằng nếu ở hoàn cảnh ấy, bất kỳ điều dưỡng hay nhân viên y tế nào cũng sẽ hành động như vậy.

PV: Chị kỳ vọng điều gì để vị thế của nghề điều dưỡng ngày càng được nâng cao?

Điều dưỡng trưởng Nguyễn Thị Mai Hương: Theo tôi, người điều dưỡng cần không ngừng học tập, trau dồi chuyên môn và rèn luyện kỹ năng.

Những phản xạ nghề nghiệp không tự nhiên mà có, mà được tích lũy từ quá trình học tập, làm việc và thực hành mỗi ngày.

Khi tiếp nhận người bệnh, phản xạ đầu tiên luôn là đánh giá nhanh tình trạng và ưu tiên cấp cứu.

PV: Chị có nghĩ câu chuyện của mình là cơ hội để xã hội hiểu hơn về nghề điều dưỡng?

Điều dưỡng trưởng Nguyễn Thị Mai Hương: Tôi rất mong mọi người sẽ hiểu hơn về công việc của điều dưỡng và những người làm trong ngành y.

Trong cấp cứu, thời gian được tính bằng từng giây. Nếu nhận định được tình trạng và có khả năng cấp cứu thì phải thực hiện ngay.

Càng can thiệp sớm thì cơ hội sống của người bệnh càng cao. Ngược lại, nếu chần chừ thì người bệnh sẽ mất đi cơ hội quý giá.

"Nếu đã chọn nghề, hãy làm bằng cả trái tim" 

Hình ảnh Điều dưỡng Mai Hương - Điều dưỡng trưởng Khoa Bệnh nhiệt đới (Bệnh viện đa khoa Đống Đa Hà Nội) (Ảnh: NVCC)

PV: Chị muốn gửi gắm điều gì tới các sinh viên đang theo học ngành Điều dưỡng?

Điều dưỡng trưởng Nguyễn Thị Mai Hương: Nếu đã lựa chọn ngành y, hãy học và làm nghề bằng cả trái tim, với sự nhân ái, tận tâm và trách nhiệm.

Hãy không ngừng học hỏi, rèn luyện chuyên môn và kỹ năng.Khi có đủ năng lực và luôn hết lòng với người bệnh, các bạn sẽ nhận được niềm tin của họ. Đó là phần thưởng lớn nhất đối với người điều dưỡng.

 


Tin liên quan

Tin mới