Nhà báo Nguyễn Công Khanh: Truyền thông chủ động sẽ đưa nghề Điều dưỡng đến gần công chúng hơn.

Nhân dịp Tọa đàm “Truyền thông báo chí với vai trò nâng cao vị thế nghề Điều dưỡng trong kỷ nguyên mới” do Tạp chí Điều dưỡng Việt Nam tổ chức ngày 19/6 tại Trường Trung cấp Nghiệp vụ và Dạy nghề Công đoàn Hà Nội, phóng viên đã có cuộc trao đổi với Nhà báo Nguyễn Công Khanh (Báo Đại Đoàn Kết) về vai trò của truyền thông trong việc lan tỏa hình ảnh người điều dưỡng, góp phần giúp cộng đồng hiểu đúng và đầy đủ hơn về nghề nghiệp đặc biệt này.

Nhà báo Nguyễn Công Khanh lắng nghe và cùng nhau chia sẻ góc nhìn về điều dưỡng cùng hai vị diễn giả.

MC: Nếu chỉ dùng một vài từ để nói về nghề Điều dưỡng ở thời điểm hiện nay, anh sẽ chọn những từ nào?

Nhà báo Nguyễn Công Khanh: Tôi hơi tham lam một chút nên tôi có ba từ dành cho điều dưỡng.Từ thứ nhất là “cảm ơn”. Phải cảm ơn nghề điều dưỡng.Từ thứ hai là “thiệt thòi”. Tôi thấy người làm công tác điều dưỡng rất thiệt thòi.Từ thứ ba là “quan trọng”. Nghề điều dưỡng là vô cùng quan trọng.Đây là ba từ mà tôi nghĩ tới ngay khi nói về nghề điều dưỡng dưới góc nhìn của một bệnh nhân, bởi tôi cũng là một bệnh nhân.

Diễn giả, nhà báo Nguyễn Công Khanh chia sẻ những góc nhin của mình về Ngành Điều dưỡng tại Tọa đàm. 

MC: Dưới góc nhìn của một nhà báo, anh đánh giá như thế nào về vai trò cầu nối của báo chí giữa ngành y tế và công chúng? Theo anh, truyền thông cần làm gì để phản ánh đầy đủ những áp lực, những góc khuất của ngành y, đồng thời xây dựng niềm tin của người dân đối với đội ngũ cán bộ y tế?

Nhà báo Nguyễn Công Khanh: Đầu tiên, chúng ta cần phải thay đổi góc nhìn, thay đổi phương pháp.Về góc nhìn, nên đặt điều dưỡng là một ngành. Ở đây vẫn phải hiểu rằng bác sĩ được đánh giá rất cao. Để đào tạo nên một bác sĩ là vô cùng khó khăn. Nhưng người thường xuyên tiếp xúc với bệnh nhân lại là điều dưỡng. Tiêm thuốc như thế nào là các điều dưỡng, tiếp xúc hằng ngày cũng là các điều dưỡng.

Cần nhìn điều dưỡng là một ngành có khoa học và có lý luận, đặt họ ở một địa vị tương xứng trong góc nhìn truyền thông.Thứ hai, chúng ta cần kể những câu chuyện thật từ những con người thật.Thứ ba là nên truyền thông chủ động. Bản thân một điều dưỡng cũng có thể là một nhà báo, hoàn toàn có thể tự kể câu chuyện của họ. Điều ấy sẽ giúp công chúng hiểu hơn về nghề điều dưỡng.Và truyền thông cần phải đến từ gốc rễ là đào tạo.

Trưởng Ban tổ chức trao hoa và quà tặng cảm ơn tới ba vị diễn giả tại Tọa đàm.

PV: Thực tế hiện nay, hình ảnh người điều dưỡng trên truyền thông đôi khi vẫn bị lu mờ sau vai trò của bác sĩ hoặc chịu những định kiến chưa đúng về tính chất công việc. Theo anh, báo chí cần thay đổi cách tiếp cận ra sao để công chúng hiểu đúng, hiểu đủ về vai trò của người điều dưỡng?

Nhà báo Nguyễn Công Khanh: Tôi không phải là một phóng viên theo ngành y tế nhưng có những góc cạnh nào đó tôi tiếp cận được rất sâu.

Thay vì các phóng viên, nhà báo trở thành những người ngoài cuộc, họ hãy trở thành những người đồng hành để cùng cấu thành nên các sản phẩm truyền thông.

Thậm chí, từ những câu chuyện nghề có thể hình thành cả một cuốn sách hay. Sách ở đây không phải dạng nghiên cứu mà là những cuốn sách để lan tỏa các câu chuyện đẹp.

Ban tổ chức cùng Nhà báo Nguyễn Công Khanh và khách mời chụp ảnh lưu niệm. 

PV: Trong hành trình làm báo và làm truyền thông, có câu chuyện nào về ngành y để lại cho anh nhiều cảm xúc nhất?

Nhà báo Nguyễn Công Khanh: Tôi xin phép chia sẻ hình ảnh về đại dịch kinh hoàng đối với tất cả chúng ta - đại dịch COVID-19.

Tôi nhớ tới những hình ảnh vết hằn khẩu trang in trên mặt của những người điều dưỡng. Họ gần như 24/24 giờ phải đeo khẩu trang để phòng dịch và thực hiện công tác chữa bệnh.

Đó là những hình ảnh sâu sắc và vô cùng khó quên. Gần như tờ báo nào cũng từng đăng tải những hình ảnh ấy.

Nhìn từ những câu chuyện trong đại dịch hay từ công việc hằng ngày tại các cơ sở y tế, có thể thấy phía sau sự hồi phục của người bệnh luôn có dấu ấn của đội ngũ điều dưỡng. Để những đóng góp ấy được xã hội ghi nhận đầy đủ hơn, theo Nhà báo Nguyễn Công Khanh, truyền thông cần thay đổi cách tiếp cận, kể nhiều hơn những câu chuyện thật và tạo điều kiện để chính người điều dưỡng trở thành những người kể chuyện về nghề nghiệp của mình.

 

Tin liên quan

Tin mới