Ai chăm sóc người đã dành cả đời chăm sóc chúng ta?

Trong nhịp sống hối hả của xã hội hiện đại, người cao tuổi không chỉ là đối tượng cần được chăm sóc, họ là “trụ cột thầm lặng” vận hành hệ thống gia đình. Tuy nhiên, khi những “người giữ lửa” ấy bước vào xế chiều, nghịch lý về sự thiếu hụt dịch vụ chuyên nghiệp đang đặt ra câu hỏi nhức nhối về sự tử tế và tính an sinh của xã hội.

Những "trụ cột thầm lặng" trong guồng quay kinh tế

Ảnh: Minh hoạ

Chúng ta thường hay nói đùa với nhau rằng "nghỉ hưu gặp nghỉ hè", khoảnh khắc những người trẻ tranh thủ gửi con về quê nhờ ông bà chăm sóc để tận hưởng chút thời gian nghỉ ngơi hoặc tiếp tục guồng quay công việc. Hình ảnh những người ông, người bà bế cháu trong sân chơi khu tập thể mỗi chiều muộn từ lâu đã trở thành một gam màu quen thuộc trong bức tranh xã hội Việt Nam. Đó không chỉ là sợi dây tình thân gắn kết các thế hệ, mà còn là một đóng góp kinh tế không tên khổng lồ. Các nghiên cứu thống kê chỉ ra rằng gần 70% người cao tuổi trên thế giới vẫn đang miệt mài chăm sóc con cháu, trực tiếp giải phóng hàng triệu giờ lao động cho thế hệ trẻ yên tâm bước ra thị trường việc làm.

Thế nhưng, đằng sau sự “vận hành trơn tru” của hàng triệu gia đình ấy lại là quá trình bào mòn sức khỏe của chính người cao tuổi. Trong khi xã hội hiện đại liên tục đòi hỏi sự tức thời và tối ưu hóa năng suất, thì công việc chăm sóc của người già vẫn kiên trì vận hành theo một nhịp độ rất khác - nhịp độ của sự kiên nhẫn và bền bỉ. 

Nghịch lý trong chính “tấm khiên” gia đình

Ảnh: Minh hoạ

Báo cáo từ Tổng cục Thống kê và UNFPA (2021) phơi bày một thực trạng đáng suy ngẫm: Gia đình vẫn là chỗ dựa duy nhất nhưng lại thiếu vắng sự hỗ trợ chuyên môn. Gần 80% người cao tuổi cần hỗ trợ sinh hoạt hàng ngày vẫn dựa hoàn toàn vào người thân. Trong khi đó, tỷ lệ được chăm sóc bởi cán bộ y tế hay nhân viên dịch vụ chuyên nghiệp chiếm vỏn vẹn dưới 3%.

Sự dựa dẫm này tạo ra một “nút thắt cổ chai”. Khi nguồn lực chăm sóc không đến từ chuyên môn, người cao tuổi đối mặt với rủi ro bệnh lý không được kiểm soát, còn người thân – những người vốn đã quay cuồng với áp lực mưu sinh, dễ rơi vào trạng thái kiệt sức.

Góc khuất nhức nhối hơn cả là sự bất bình đẳng giới trong chăm sóc. Nếu nam giới cao tuổi có hơn 50% cơ hội được vợ chăm sóc, thì nữ giới cao tuổi chỉ nhận lại được sự hỗ trợ từ chồng ở mức 10,67%. Càng về già, vai trò của bạn đời càng nhạt dần, từ 60,75% ở nhóm 60-69 tuổi xuống chỉ còn 11,70% ở nhóm trên 80 tuổi. Những phụ nữ vốn đã dành cả đời để “giữ lửa” lại chính là nhóm cô đơn nhất trong giai đoạn xế chiều, khi họ đã hy sinh sự nghiệp và quỹ hưu trí để chăm sóc người khác.

Vai trò của Điều dưỡng: Từ y lệnh đến nhân văn

Ảnh: Minh hoạ

Đã đến lúc xã hội cần thay đổi tư duy: chăm sóc người cao tuổi không nên chỉ được coi là "thiên chức" mặc định hay trách nhiệm của riêng gia đình, mà phải là lĩnh vực cần sự can thiệp của dịch vụ chuyên nghiệp. Sự đồng hành của điều dưỡng viên không thay thế tình thân, mà đóng vai trò như một giải pháp "giải phóng" gia đình khỏi áp lực chăm sóc không tên. 

Một điều dưỡng viên chuyên nghiệp không chỉ thực hiện y lệnh, mà còn là mắt xích quan trọng trong việc nhận diện sớm các rủi ro sức khỏe mà sự chăm sóc cảm tính của người thân dễ dàng bỏ sót, đồng thời là cầu nối y khoa giúp người cao tuổi tiếp cận đúng phác đồ để giảm thiểu gánh nặng kinh tế do bệnh tình trở nặng. Hơn thế nữa, bằng kỹ năng tâm lý chuyên sâu, họ còn là người cung cấp liệu pháp tinh thần để xoa dịu nỗi cô đơn - căn bệnh trầm trọng của thời đại, từ đó giúp người cao tuổi tìm lại phẩm giá thay vì chỉ nhìn nhận họ như những bệnh nhân thông thường cần được quản lý.

Một xã hội biết tri ân

Khi đo lường sự phát triển của một quốc gia, đừng chỉ nhìn vào những tòa cao ốc hay các đột phá về công nghệ. Hãy nhìn vào cách chúng ta đối xử với những người đã dành cả đời để dựng xây nền tảng cho chúng ta ngày hôm nay.

Chuyên nghiệp hóa công tác chăm sóc người cao tuổi dưới sự đồng hành của điều dưỡng chính là hành động định nghĩa lại sự văn minh. Đó là khi chúng ta biết dừng lại, ghi nhận giá trị của những gì không thể đong đếm bằng lợi nhuận. Chúng ta nợ những “người giữ lửa” một hệ thống an sinh đủ vững chãi để họ có thể tựa vào, thay vì tiếp tục vắt cạn chính mình trong sự hy sinh thầm lặng.

 

 
 
 

Tin liên quan

Tin mới